Bức Tường

Chuyện Tình Của Thủy Thần

Anh mãi gọi tên em
Mị Nương ơi giờ em nơi đâu?
Và nay em còn nhớ dòng sông tắm mát tuổi thơ?

Nam nhi sống chẳng biết đôi lần bại danh
Ngại ngần chi ngã đôi lần lại đứng lên
Ta không quên nỗi đau, dù sao ta cũng tới sau
Ta dâng mưa đầy trời nào vì đâu ghen tuông?

Sơn Tinh kia ngươi vẫn một đời lầm to
Ngươi đã thắng không công bằng đừng quá vui
Vua xưa thiên vị ngươi, Mị Nương đâu yêu gì ngươi
Bao nhiêu voi ngựa gà cũng thế mà thôi

[Chorus]
Nước dâng mù khơi
Ngàn năm vấn thế biết bao đầy vơi
Vết thương chưa liền da
Người [??] vẫn mãi nỗi đau tàn phá
Dù bao năm tháng có tràn qua
Nước dâng từ nơi
Một thời oan ức biết bao giờ nguôi
Hãy thấu hiểu lòng ta
Một thời tay trắng vẫn mơ ngày xa
Mị Nương nay hỡi em có thấu?

Cũng có lúc ta tự nhìn lại chính ta
Kẻ thua đau đo lại mình mà đứng lên
Ta mang theo nỗi đau, dù sao ta cũng tới sau
Nhưng mãi mãi trong lòng Mị Nương thân thương

Hãy nhớ dẫu chỉ một lần mà thôi
Mị Nương ơi, Thủy Thần này còn nhớ em
Mong cho em bình an, ở nơi xa hoa vời cao
Hãy nhớ tới mối tình một dòng sông xa xôi

[Chorus]
Dù bao năm tháng có tràn qua

"Ở nơi xa đó, trên đỉnh núi cao tù đầy
Em có còn nhớ về những ngày xưa
Cho dù chỉ là một ước vọng [??]
Em hãy là một con thuyền nhỏ, và anh sẽ đưa em tới chân trời với những con sóng [??]
Nhưng từ đáy sâu trong lòng mình, anh chỉ muốn được nhấn chìm con thuyền ấy
Để mãi mãi, để mãi mãi ôm em vào lòng biển cả
Vĩnh Hằng"